荐福寺讲筵偶见又别(一作别后)

唐代 韩偓
见时浓日午,别处暮钟残。景色疑春尽,襟怀似酒阑。 两情含眷恋,一饷致辛酸。夜静长廊下,难寻屐齿看。
jiàn shí nóng   bié chù zhōng cán jǐng chūn jìn   jīn huái 怀 shì jiǔ lán
liǎng qíng hán juàn liàn   xiǎng zhì xīn suān jìng cháng láng xià   nán xún chǐ 齿 kàn