简单令

宋代 胡寅
十月絺无斁,中冬木尚荣。 原为寒玉佩,思灌阆风清。 之子牛刀暇,寻余兔径行。 已携从事至,旋觉大庖盈。 荒郡书云节,虚檐写雨声。 寂寥无一事,浩荡有閒情。 草树环居密,云山极望平。 覉愁添绣线,乡味得金橙。 独酌临空迥,高歌彻晦明。 醉惟凭曲几,穷不念方兄。 诗怕吟来拙,书便读后精。 纹楸忘胜负,绿绮混亏成。 忽见江梅蕊,如披瑞雪英。 旅中相慰荐,个时自分明。 更待涂茨了,仍看艺竹生。 茅柴如可压,为吾糁藜羹。
shí yuè chī   zhōng dōng shàng róng
yuán wèi hán pèi   guàn láng fēng qīng
zhī niú dāo xiá   xún jìng xíng
xié cóng shì zhì   xuán jué páo yíng
huāng jùn shū yún jié   yán xiě shēng
liáo shì   hào dàng yǒu xián qíng
cǎo shù huán   yún shān wàng píng
chóu tiān xiù xiàn 线   xiāng wèi jīn chéng
zhuó lín kōng jiǒng   gāo chè huì míng
zuì wéi píng   qióng niàn fāng xiōng
shī yín lái zhuō   shū biàn 便 hòu jīng
wén qiū wàng shèng   绿 hùn kuī chéng
jiàn jiāng méi ruǐ   ruì xuě yīng
zhōng xiāng wèi jiàn   shí fēn míng
gèng dài le   réng kàn zhú shēng
máo chái   wèi sǎn gēng