剑池

宋代 陆游
我壮喜学剑,十年客峨岷。 毫发恐未尽,屠钓求隐沦。 今年独何幸,见此度世人?夜深来较术,雷雨战江津。 剑客行世无知剑人,太阿混凡铁。 至宝弃泥沙,光景终不灭。 一朝斩长鲸,海水赤三月。 隐见天地间,变化岂易测。 国家未灭胡,臣子同此责。 浪迹潜山海,岁晚得剑客。 酒酣脱匕首,白刃明霜雪。 夜半报雠归,斑斑腥带血。 细雠何足问,大耻同愤切。 臣位虽卑贱,臣身可屠裂。 誓当函胡首,再拜奏北阙。 逃去变姓名,山中餐玉屑。 剑客行我友剑侠非常人,袖中青蛇生细鳞。 腾空顷刻已千里,手决风云惊鬼神。 荆轲专诸何足数,正昼入燕诛逆虏。 一身独报万国雠,归告昌陵泪如雨。
zhuàng xué jiàn   shí nián é mín
háo kǒng wèi jǐn   diào qiú yǐn lún
jīn nián xìng   jiàn shì rén   shēn lái jiào shù   léi zhàn jiāng jīn
jiàn xíng shì zhī jiàn rén   tài ē hùn fán tiě
zhì bǎo shā   guāng jǐng zhōng miè
zhāo zhǎn cháng jīng   hǎi shuǐ chì sān yuè
yǐn jiàn tiān jiān   biàn huà
guó jiā wèi miè   chén tóng
làng qián shān hǎi   suì wǎn jiàn
jiǔ hān tuō shǒu   bái rèn míng shuāng xuě
bàn bào chóu guī   bān bān xīng dài xuè
chóu wèn   chǐ tóng fèn qiē
chén wèi suī bēi jiàn   chén shēn liè
shì dāng hán shǒu   zài bài zòu běi què
táo biàn xìng míng   shān zhōng cān xiè
jiàn xíng yǒu jiàn xiá fēi cháng rén   xiù zhōng qīng shé shēng lín
téng kōng qǐng qiān   shǒu jué fēng yún jīng guǐ shén
jīng zhuān zhū shù   zhèng zhòu yàn zhū
shēn bào wàn guó chóu   guī gào chāng líng lèi