煎茶

宋代 曾几
贫中有佳设,石鼎事煎烹。 顾渚草芽白,惠山泉水清。 酌多风可御,董歇雾犹横。 饮罢妻孥笑,枯肠百转鸣。
pín zhōng yǒu jiā shè   shí dǐng shì jiān pēng  
zhǔ cǎo bái   huì shān quán shuǐ qīng  
zhuó duō fēng   dǒng xiē yóu héng  
yǐn xiào   cháng bǎi zhuǎn míng