煎茶

宋代 卢祖皋
秋庭木落长莓苔,寂寞东岗菊自开。 惟有诗翁幽兴熟,每携茶具竹间来。
qiū tíng luò zhǎng méi tái   dōng gǎng kāi  
wéi yǒu shī wēng yōu xīng shú   měi xié chá zhú jiān lái