建安王彦真善墨竹道遇新宁林彦时写岁寒烟雨为别索余就题其上

明代 王恭
黄鹤久为别,苍茫云海涯。青鸾尔何来,婉娈湘山期。 烟雨变丛色,虚心独华滋。于焉脱节劲,岂逐春华萎。 二十五清弦,一弦一悽其。鸾惊复分去,鹤怨仍伤离。 纵使鸾鹤悲,终归集瑶池。梧树秋不实,天霜落寒威。 谁能慰孤凤,日夕恒苦饥。缄情寄幽梦,忆君苍筤枝。
huáng jiǔ wéi bié   cāng máng yún hǎi qīng luán ěr lái wǎn   luán xiāng shān    
yān biàn cóng   xīn huá yān tuō jié jìn   zhú chūn huā wēi    
èr shí qīng xián   xián luán jīng fēn   yuàn réng shāng    
zòng shǐ 使 luán bēi   zhōng guī yáo chí shù qiū shí tiān   shuāng luò hán wēi    
shuí néng wèi fèng   héng jiān qíng yōu mèng   jūn cāng láng zhī