家居漫兴

宋代 王松
性本难谐俗,何须气不平。悲欢如梦境,诗酒破愁城。 课子书重熟,持家法尚生。山妻容养拙,甘为折葵烹。
xìng běn nán xié   píng bēi huān mèng jìng   shī jiǔ chóu chéng
shū zhòng shú   chí jiā shàng shēng shān róng yǎng zhuō   gān wèi zhé kuí pēng