嘉靖元年二月廿九日与林司空见素同登上方俯视云水千顷青黄绚斓见素曰此一片锦也赋诗纪之

明代 王鏊
晚扶残醉上岧峣,云水空明映碧寥。雨歇花畦红冉冉,春归麦陇绿迢迢。 几番游鹿还堪吊,一去冥鸿不受招。远客登临思无限,手摩苍藓认前朝。
wǎn cán zuì shàng tiáo yáo   yún shuǐ kōng míng yìng liáo xiē huā hóng rǎn rǎn chūn   guī mài lǒng tiáo 绿 tiáo    
fān yóu 鹿 hái kān diào   míng hóng 鸿 shòu zhāo yuǎn dēng lín xiàn shǒu   cāng xiǎn rèn qián cháo