家敷公自桂林分闱还惠我湘竹杖赋谢

清代 陈恭尹
舟楫归从桂水湍,多君持赠玉琅玕。逢人真信成龙易,有实方知集凤难。 数点迷离尧女泪,一溪烟雨子牙竿。年来老脚差能健,从此登高得羽翰。
zhōu guī cóng guì shuǐ tuān   duō jūn chí zèng láng gān féng rén zhēn xìn chéng lóng   yǒu shí fāng zhī fèng nán
shǔ diǎn yáo lèi   yān gān 竿 nián lái lǎo jiǎo chà néng jiàn   cóng dēng gāo hàn