假窦侍郎安车元日祀坟
小车聊假便衰残,上冢都忘涉路难。坐卧俏能伸手足,坚完诚可避风寒。
搴帷自不希前躅,凭轼时还遂一观。暂得容身终未稳,退归乘此始为安。
xiǎo
小
chē
车
liáo
聊
jiǎ
假
biàn
便
shuāi
衰
cán
残
,
shàng
上
zhǒng
冢
dōu
都
wàng
忘
shè
涉
lù
路
nán
难
zuò
。
wò
坐
qiào
卧
néng
俏
shēn
能
shǒu
伸
zú
手
jiān
足
,
wán
坚
chéng
完
kě
诚
bì
可
fēng
避
hán
风
寒
。
qiān
搴
wéi
帷
zì
自
bù
不
xī
希
qián
前
zhú
躅
,
píng
凭
shì
轼
shí
时
hái
还
suì
遂
yī
一
guān
观
zàn
。
dé
暂
róng
得
shēn
容
zhōng
身
wèi
终
wěn
未
tuì
稳
,
guī
退
chéng
归
cǐ
乘
shǐ
此
wèi
始
ān
为
安
。