驾出北郭门行

魏晋 阮瑀
驾出北郭门。马樊不肯驰。 下车步踟蹰。仰折枯杨枝。 顾闻丘林中。噭噭有悲啼。 借问啼者出。何为乃如斯。 亲母舍我殁。后母憎孤儿。 饥寒无衣食。举动鞭捶施。 骨消肌肉尽。体若枯树皮。 藏我空室中。父还不能知。 上冢察故处。存亡永别离。 亲母何可见。泪下声正嘶。 弃我于此间。穷厄岂有赀。 传告后代人。以此为明规。
jià chū běi guō mén fán kěn chí
xià chē chí chú yǎng zhé yáng zhī
wén qiū lín zhōng jiào jiào yǒu bēi
jiè wèn zhě chū wéi nǎi
qīn shě hòu zēng ér
hán shí dòng biān chuí shī
xiāo ròu jǐn ruò shù
cáng kōng shì zhōng hái néng zhī
shàng zhǒng chá chǔ cún wáng yǒng bié
qīn jiàn lèi xià shēng zhèng
jiān qióng è yǒu
chuán gào hòu dài rén wéi míng guī