甲辰岁朝把笔

宋代 赵孟坚
四十五番见除夕,稍知惭愧此之日。 小时辛苦习科场,惟恐一官得未得。 二十七岁方尘忝,又阅八年初实历。 又阅十年满两任,汲汲皇皇望通籍。 况逾百指家累重,荫赡浩穰忧不给。 所以中心怀蹐跼,每至岁朝常戚戚。 前年涉险趋淮幕,去年举剡甫及格。 犹自奔波趁班见,来往时时在涂陌。 今年事定已改官,分邑不远近乡国。 秋风行可报瓜熟,便得怡愉奉慈色。 所以亲边知自幸,笑语团栾竟通夕。 虽然丈夫致君泽民事业匪仅此,要是此去无限隔。 但办劳心供抚字,忠信尚可行蛮貊。 断不依阿事妩媚,亦不聚斂求封殖。 升而戾天沈而渊,一听天公无固必。 若缀班行尽向高,炉香夹侍螭坳侧。 剩拟抗论高回天,粗有外氏之遗策。 或分一垒向边疆,愿作长城如李勣。 霜台直笔屏奸回,机幕飞毫草文檄。 更令小试经纶手,黼黻曾梦江淹笔。 不然种花莳药老海滨,却觅长年当官职。
shí fān jiàn chú   shāo zhī cán kuì zhī  
xiǎo shí xīn chǎng   wéi kǒng guān wèi  
èr shí suì fāng chén tiǎn   yòu yuè nián chū shí  
yòu yuè shí nián mǎn liǎng rèn   huáng huáng wàng tōng  
kuàng bǎi zhǐ jiā lěi zhòng   yīn shàn hào ráng yōu gěi  
suǒ zhōng xīn huái 怀   měi zhì suì cháo cháng  
qián nián shè xiǎn huái   nián shàn  
yóu bēn chèn bān jiàn   lái wǎng shí shí zài  
jīn nián shì dìng gǎi guān   fēn yuǎn jìn xiāng guó  
qiū fēng xíng bào guā shú   biàn 便 fèng  
suǒ qīn biān zhī xìng   xiào tuán luán jìng tōng  
suī rán zhàng zhì jūn mín shì fěi jǐn   yào shì xiàn  
dàn bàn láo xīn gōng   zhōng xìn shàng xíng mán  
duàn ē shì mèi   liǎn qiú fēng zhí  
shēng ér tiān shěn ér yuān   tīng tiān gōng  
ruò zhuì bān háng jǐn xiàng gāo   xiāng jiā shì chī ào  
shèng kàng lùn gāo huí tiān   yǒu wài shì zhī  
huò fēn lěi xiàng biān jiāng   yuàn zuò cháng chéng  
shuāng tái zhí píng jiān huí   fēi háo cǎo wén  
gèng lìng xiǎo shì jīng lún shǒu   céng mèng jiāng yān  
rán zhòng huā shí yào lǎo hǎi bīn   què cháng nián dāng guān zhí