甲辰人日病中,吟六言六首以自嘲

宋代 范成大
政尔荣枯卫涩,刚云人厄天穷。 归咎四冲临岁,乞怜九曜过宫。
zhèng ěr róng wèi   gāng yún rén è tiān qióng
guī jiù chōng lín suì   lián jiǔ yào guò gōng