宋代 曾几
盘餐到野荠,曳杖閒挑根。 幽人此味熟,俗子谁知津。 微物经品题,便作席上珍。
pán cān dào   zhàng xián tiāo gēn  
yōu rén wèi shú   shéi zhī jīn  
wēi jīng pǐn   biàn 便 zuò shàng zhēn