宋代 尼文照
灵源不动,妙体何依。历历孤明,是谁光彩。若道真如实际,大似好肉剜疮。 更作祖意商量,正是迷头认影。
líng yuán dòng   miào míng   shì shuí guāng cǎi ruò dào zhēn shí   shì hǎo ròu wān chuāng
gèng zuò shāng liáng   zhèng shì tóu rèn yǐng