胡子壮游歌

明代 李昌祺
识子壮游日,才华杜樊川。扬眉吐英槩,远泛江湖船。 江湖少俊非凡俦,青罗束带乌貂裘。挥金买笑纵欢赏,等闲到处成淹留。 淹留从教秋复春,身轻富贵若浮云。璚箫度曲对花听,翠被笼香和醉薰。 家声意气谁可及,喧呼剧饮争豪逸。飞觞百罚双妖娆,岂惜缠头锦盈匹。 光阴悠悠逝水忙,忽看玄鬓点吴霜。娇歌慢舞志终极,长揖相知归故乡。 归来旧态都忘却,貌得高情在林壑。独行只挟琴书随,好境登临有真乐。 风流一去散如萍,天涯无复寻芳盟。雁门学士妙文翰,挥毫莫写平生情。 平生情,良未足,九京若更逢何戡,重唱当年渭城曲。
shí zi zhuàng yóu   cái huá fán chuān yáng méi yīng gài yuǎn   fàn jiāng chuán    
jiāng shǎo jùn fēi fán chóu   qīng luó shù dài diāo qiú huī jīn mǎi xiào zòng huān shǎng děng   xián dào chù chéng yān liú    
yān liú cóng jiào qiū chūn   shēn qīng guì ruò yún qióng xiāo duì huā tīng cuì   bèi lóng xiāng zuì xūn    
jiā shēng shuí   xuān yǐn zhēng háo fēi shāng bǎi shuāng yāo ráo   chán tóu jǐn yíng    
guāng yīn yōu yōu shì shuǐ máng   kàn xuán bìn diǎn shuāng jiāo màn zhì zhōng cháng   xiāng zhī guī xiāng    
guī lái jiù tài dōu wàng què   mào gāo qíng zài lín xíng zhǐ xié qín shū suí hǎo   jìng dēng lín yǒu zhēn    
fēng liú sàn píng   tiān xún fāng méng yàn mén xué shì miào wén hàn huī   háo xiě píng shēng qíng    
píng shēng qíng   liáng wèi   jiǔ jīng ruò gèng féng kān   chóng chàng dāng nián wèi chéng