壶中天/念奴娇

宋代 张俨
苔根抱古,透阳春、挺挺林间英物。隔水笛声那得到,斜日空明绝壁。半树篱边,一枝竹外,冷艳凌苍雪。淡然相对,万花无此清杰。 还念庾岭幽情,江南聊折,赠行人应发。寂寂西窗闲弄影,深夜寒灯明灭。且浸芳壶,休簪短帽,照见萧萧发。几时归去,郎吟湖上香月。
tái gēn bào   tòu yáng chūn tǐng tǐng lín jiān yīng shuǐ shēng de dào   xié kōng míng jué bàn shù biān   zhī zhú wài   lěng yàn líng cāng xuě dàn rán xiāng duì   wàn huā qīng jié
hái niàn lǐng yōu qíng   jiāng nán liáo zhé   zèng xíng rén yīng 西 chuāng xián nòng yǐng   shēn hán dēng míng miè qiě jìn fāng   xiū zān duǎn mào   zhào jiàn xiāo xiāo shí guī   láng yín shàng xiāng yuè