壶中天/念奴娇

宋代 张俨
海山缥缈。算人间自有,移来蓬岛。一粒粟中生倒景,日月光融丹灶。玉洞分春,雪巢不夜,心寂凝虚照。鹤溪游处,肯将琴剑同调。休问挂树瓢空,窗前清意,赢得不除草。只恐渔郎曾误入,翻被桃花一笑。润色茶经,评量山水,如此闲方好。神仙陆地,长房应未知道。
hǎi shān piāo miǎo suàn rén jiān yǒu   lái péng dǎo zhōng shēng dǎo jǐng   yuè guāng róng dān zào dòng fēn chūn   xuě cháo   xīn níng zhào yóu chù   kěn jiāng qín jiàn tóng diào xiū wèn guà shù piáo kōng   chuāng qián qīng   yíng de chú cǎo zhǐ kǒng láng céng   fān bèi táo huā xiào rùn chá jīng   píng liàng shān shuǐ   xián fāng hǎo shén xiān   zhǎng fáng yīng wèi zhī dào