壶中天/念奴娇

宋代 张俨
穿幽透密,傍园林宴乐,清时钟鼓。帘隔波纹分昼影,融得一壶春聚。篆径通花,花多迷径,难省来时路。缓寻深静,野云松下无数。空翠暗湿荷衣,夷犹舒啸,日涉成佳趣。香雪因风晴更落,知是山中何树。响石横琴,悬崖拥槛,待月慵归去。忽来诗思,水田飞下白鹭。
chuān 穿 yōu tòu   bàng yuán lín yàn   qīng shí zhōng lián wén fēn zhòu yǐng   róng chūn zhuàn jìng tōng huā   huā duō jìng   nán shěng lái shí huǎn xún shēn jìng   yún sōng xià shù kōng cuì àn shī 湿   yóu shū xiào   shè chéng jiā xiāng xuě yīn fēng qíng gèng luò   zhī shì shān zhōng shù xiǎng shí héng qín   xuán yōng kǎn   dài yuè yōng guī lái shī   shuǐ tián fēi xià bái