壶中天慢 初归述怀,次赖云翁韵

明代 夏言
解组归来,拟种秫、荒田采芝空谷。散诞已无名利累。 野性颇同麋鹿。抵冒风波,淹留岁月,岂为千钟粟。 久怀丘垄,几度伤心欲哭。 谁想今日溪山,重寻游钓,里社仍分肉。三十余年尘土梦,勘破人间荣辱。 夏赏青池,春游芳野,秋饮冬篱菊。烟霞深处,高卧不嫌矮屋。
jiě guī lái   zhǒng shú huāng tián cǎi zhī kōng sǎn dàn míng lèi
xìng tóng 鹿 mào fēng   yān liú suì yuè   wèi qiān zhōng
jiǔ huái 怀 qiū lǒng   shāng xīn
shuí xiǎng jīn shān   zhòng xún yóu diào   shè réng fēn ròu sān shí nián chén mèng   kān rén jiān róng
xià shǎng qīng chí   chūn yóu fāng   qiū yǐn dōng yān xiá shēn chù   gāo xián ǎi