壶中天 从友人乞鹤

清代 郑文焯
青田大鹤,洞天边,记我梦云曾绿。自见支公腾驭去,仙客也愁清独。 悽唳松寒,瘦唫梅老,谁倚南飞曲。巢痕休问,故山残雪埋屋。 见说旧隐亭林,有丹歌引舞,窥人都熟。欲乞孤云移素羽,几日相思对竹。 篴唤朝霞,珠衔明月,待向词仙祝。蓬莱峰顶,看君招下鸾鹄。
qīng tián   dòng tiān biān   mèng yún céng 绿 xiàn zhī gōng téng xiān   chóu qīng    
sōng hán   shòu jìn méi lǎo   shuí nán fēi cháo hén xiū wèn   shān cán xuě mái    
jiàn shuō jiù yǐn tíng lín   yǒu dān yǐn   kuī rén dōu shú yún   xiāng duì zhú    
huàn zhāo xiá   zhū xián míng yuè   dài xiàng xiān zhù péng lái fēng dǐng kàn   jūn zhāo xià luán