壶中天

明代 汪洋
怪松筛月,听江声凿岸,千秋难绝。谁使冤灵无处诉,欲拍霜崖崩缺。 怜草卑微,逢秋俯仰,不免飘零劫。冷磷三两,漫追萤子消歇。 萧寺几杵疏钟,生涯与梦,更点无分别。云外星芒犹炯炯,许已而今灰屑。 叶聚西风,芦推暗涌,夜气凉于雪。行囊慵整,片帆灯火明灭。
guài sōng shāi yuè   tīng jiāng shēng záo àn   qiān qiū nán jué shuí shǐ yuān 使 líng chǔ   pāi shuāng bēng quē    
lián cǎo bēi wēi   féng qiū yǎng   miǎn piāo líng jié lěng lín sān liǎng màn   zhuī yíng zi xiāo xiē    
xiāo chǔ shū zhōng   shēng mèng   gēng diǎn fēn bié yún wài xīng máng yóu jiǒng jiǒng   ér jīn huī xiè    
西 fēng   tuī àn yǒng   liáng xuě xíng náng yōng zhěng piàn   fān dēng huǒ míng miè