壶中天

宋代 张炎
绕枝倦鹊,鬓萧萧、肯信如今犹客。风雪荷衣寒叶补,一点灯花悬壁。万里舟车,十年书剑,此意青天识。泛然身世,故家休问清白。 却笑醉倒衰翁,石床飞梦,不入槐安国。只恐溪山游未了,莫叹飘零南北。滚滚江横,呜呜歌罢,渺渺情何极。正无聊赖,天风吹下孤笛。
rào zhī juàn què   bìn xiāo xiāo kěn xìn jīn yóu fēng xuě hán   diǎn dēng huā xuán wàn zhōu chē   shí nián shū jiàn   qīng tiān shí fàn rán shēn shì   jiā xiū wèn qīng bái
què xiào zuì dào shuāi wēng   shí chuáng fēi mèng   huái ān guó zhǐ kǒng shān yóu wèi liǎo   tàn piāo líng nán běi gǔn gǔn jiāng héng     miǎo miǎo qíng zhèng liáo lài   tiān fēng chuī xià