胡仲厚为余写陋容诗以谢之

元代 戴良
世间谁是丹青手,神妙如君不多有。一朝来访逆旅中,戏捉霜毫貌余丑。 人生落地无常身,红颜几日白头新。况当万死干戈际,岂有丰神堪写真。 胡君胡君眼如电,席上乍窥如惯见。三毛既已发天机,五采亦复开生面。 试拂鸾台青镜铜,时时鉴我忧世容。双眉交攒两肩耸,政与此图标格同。 闻说朝家画麟阁,袖公鄂公无处著。不从当代写英雄,却向穷涂绘老翁。 老翁丑状固无比,一种孤高差足喜。里巷从今诧许仙,慎勿取钱盈二千。
shì jiān shuí shì dān qīng shǒu   shén miào jūn duō yǒu zhāo lái fǎng 访 zhōng   zhuō shuāng háo mào chǒu    
rén shēng luò cháng shēn   hóng yán bái tóu xīn kuàng dāng wàn gān   yǒu fēng shén kān xiě zhēn    
jūn jūn yǎn diàn   shàng zhà kuī guàn jiàn sān máo tiān   cǎi kāi shēng miàn    
shì luán tái qīng jìng tóng   shí shí jiàn yōu shì róng shuāng méi jiāo zǎn liǎng jiān sǒng zhèng   biāo tóng    
wén shuō cháo jiā huà lín   xiù gōng è gōng chǔ zhù cóng dāng dài xiě yīng xióng què   xiàng qióng huì lǎo wēng    
lǎo wēng chǒu zhuàng   zhǒng gāo chà xiàng cóng jīn chà xiān shèn   qián yíng èr qiān