胡中丞早梅

唐代 方干
不独闲花不共时,一株寒艳尚参差。 凌晨未喷含霜朵,应候先开亚水枝。 芬郁合将兰并茂,凝明应与雪相宜。 谢公吟赏愁飘落,可得更拈长笛吹。
xián huā gòng shí   zhū hán yàn shàng cēn
líng chén wèi pēn hán shuāng duǒ   yìng hòu xiān kāi shuǐ zhī
fēn jiāng lán bìng mào   níng míng yīng xuě xiāng
xiè gōng yín shǎng chóu piāo luò   gèng niān cháng chuī