浒以秋兰一盆为供

宋代 戴复古
吾儿来侍侧,供我一秋兰。 萧然出尘姿,能禁风露寒。 移根自岩壑,归我几案间。 养之以水石,副之以小山。 俨如对益友,朝夕共盘桓。 清香可呼吸,薰我老肺肝。 不过十数根,当作九畹看。
ér lái shì   gōng qiū lán
xiāo rán chū chén 姿   néng jìn fēng hán
gēn yán   guī àn jiān
yǎng zhī shuǐ shí   zhī xiǎo shān
yǎn duì yǒu   zhāo gòng pán huán
qīng xiāng   xūn lǎo fèi gān
guò shí shù gēn   dàng zuò jiǔ wǎn kàn