湖阴词

唐代 温庭筠
祖龙黄须珊瑚鞭,铁骢金面青连钱。虎髯拔剑欲成梦, 日压贼营如血鲜。海旗风急惊眠起,甲重光摇照湖水。 苍黄追骑尘外归,森索妖星阵前死。五陵愁碧春萋萋, 霸川玉马空中嘶。羽书如电入青琐,雪腕如槌催画鞞. 白虬天子金煌铓,高临帝座回龙章。吴波不动楚山晚, 花压阑干春昼长。
lóng huáng shān biān   tiě cōng jīn miàn qīng lián qián rán jiàn chéng mèng  
zéi yíng xuè xiān hǎi fēng jīng mián   jiǎ chóng guāng yáo zhào shuǐ
cāng huáng zhuī chén wài guī   sēn suǒ yāo xīng zhèn qián líng chóu chūn  
chuān kōng zhōng shū diàn qīng suǒ   xuě wàn chuí cuī huà   .
bái qiú tiān jīn huáng máng   gāo lín zuò huí lóng zhāng dòng chǔ shān wǎn  
huā lán gān chūn zhòu zhǎng