胡雁

宋代 蔡襄
胡雁畏空漠,群飞向洲渚。 褰云避射戈,万里声悲苦。 月色满关河,欲下迷处所。 春江沙平净,鱼蚌不可数。 饱暖身肥腴,归路欲远举。 寻常弓箭儿,仰视随意取。 从来远祸心,狼藉失旧侣。 小哉衔芦智,岂识保身语。
yàn wèi kōng   qún fēi xiàng zhōu zhǔ
qiān yún shè   wàn shēng bēi
yuè mǎn guān   xià chù suǒ
chūn jiāng shā píng jìng   bàng shǔ
bǎo nuǎn shēn féi   guī yuǎn
xún cháng gōng jiàn ér   yǎng shì suí
cóng lái yuǎn huò xīn   láng shī jiù
xiǎo zāi xián zhì   shí bǎo shēn