胡旋女-戒近习也

唐代 白居易
胡旋女,胡旋女。心应弦,手应鼓。弦鼓一声双袖举, 回雪飘飖转蓬舞。左旋右转不知疲,千匝万周无已时。 人间物类无可比,奔车轮缓旋风迟。曲终再拜谢天子, 天子为之微启齿。胡旋女,出康居,徒劳东来万里余。 中原自有胡旋者,斗妙争能尔不如。天宝季年时欲变, 臣妾人人学圜转。中有太真外禄山,二人最道能胡旋。 梨花园中册作妃,金鸡障下养为儿。禄山胡旋迷君眼, 兵过黄河疑未反。贵妃胡旋惑君心,死弃马嵬念更深。 从兹地轴天维转,五十年来制不禁。胡旋女,莫空舞, 数唱此歌悟明主。
xuán   xuán xīn yīng xián   shǒu yīng xián shēng shuāng xiù  
huí xuě piāo yáo zhuǎn péng zuǒ xuán yòu zhuǎn zhī   qiān wàn zhōu shí
rén jiān lèi   bēn chē lún huǎn xuàn fēng chí zhōng zài bài xiè tiān  
tiān wèi zhī wēi chǐ 齿 xuán   chū kāng   láo dōng lái wàn
zhōng yuán yǒu xuán zhě   dòu miào zhēng néng ěr tiān bǎo nián shí biàn  
chén qiè rén rén xué huán zhuǎn zhōng yǒu tài zhēn wài shān   èr rén zuì dào néng xuán
huā yuán zhōng zuò fēi   jīn zhàng xià yǎng wèi ér shān xuán jūn yǎn  
bīng guò huáng wèi fǎn guì fēi xuán huò jūn xīn   wéi niàn gēng shēn
cóng zhóu tiān wéi zhuǎn   shí nián lái zhì jīn xuán   kōng  
shù chàng míng zhǔ