胡希圣在毗陵有诗私送比过山阳复以其韵送之

宋代 李之仪
寒云四塞客日短,一壶脐裂洪畴中。君家大门我父党,觅白聊复相过从。 和香索料多甲煎,幽兰几弄理孤桐。尔来行李偶南北,齿齿不见云间峰。 登山临水不无思,独笑往往扪长松。蓬门春晚燕语好,书幌迤逦来清风。 五府带垢一洗尽,万里古色开愁胸。辋川何在广文死,比比孺子誇有功。 楚人仅免二日苦,却嗟白璧埋蒿蓬。逡巡取酒叙契阔,百川赴吸惊长虹。 风流未愧正始后,沦落丘范评无钟。君才有用岂特尔,我亦相将成老翁。 骐驎得路即千里,会看拭目天边鸿。
hán yún sài duǎn   liè hóng chóu zhōng jūn jiā mén dǎng   bái liáo xiāng guò cóng
xiāng suǒ liào duō jiǎ jiān   yōu lán nòng tóng ěr lái xíng ǒu nán běi   chǐ 齿 chǐ 齿 jiàn yún jiān fēng
dēng shān lín shuǐ   xiào wǎng wǎng mén cháng sōng péng mén chūn wǎn yàn hǎo   shū huǎng lái qīng fēng
dài gòu jǐn   wàn kāi chóu xiōng wǎng chuān zài guǎng 广 wén   kuā yǒu gōng
chǔ rén jǐn miǎn èr   què jiē bái mái hāo péng qūn xún jiǔ kuò   bǎi chuān jīng cháng hóng
fēng liú wèi kuì zhèng shǐ hòu   lún luò qiū fàn píng zhōng jūn cái yǒu yòng ěr   xiāng jiāng chéng lǎo wēng
lín de qiān   huì kàn shì tiān biān hóng 鸿