胡无人

宋代 陆游
须如猬毛磔,面如紫石棱。丈夫出门无万里,风云之会立可乘。 追奔露宿青海月,夺城夜蹋黄河冰。铁衣度碛雨飒飒,战鼓上陇雷凭凭。 三更穷虏送降款,天明积甲如丘陵。中华初识汗血马,东夷再贡霜毛鹰。 群阴伏,太阳升,胡无人,宋中兴。丈夫报主有如此,笑人白首篷窗灯。
wèi máo zhé   miàn shí léng zhàng chū mén wàn fēng   yún zhī huì chéng    
zhuī bēn 宿 qīng hǎi yuè   duó chéng huáng bīng tiě zhàn   shàng lǒng léi píng píng    
sān gēng qióng sòng jiàng kuǎn   tiān míng jiǎ qiū líng zhōng huá chū shí hàn xuè dōng   zài gòng shuāng máo yīng    
qún yīn   tài yang shēng   rén   sòng zhōng xīng zhàng bào zhǔ yǒu xiào   rén bái shǒu péng chuāng dēng