胡无人

唐代 贯休
霍嫖姚,赵充国,天子将之平朔漠。肉胡之肉,烬胡帐幄。 千里万里,唯留胡之空壳。边风萧萧,榆叶初落。 杀气昼赤,枯骨夜哭。将军既立殊勋,遂有胡无人曲。 我闻之,天子富有四海,德被无垠。但令一物得所, 八表来宾,亦何必令彼胡无人。
huò piáo yáo   zhào chōng guó   tiān jiāng zhī píng shuò ròu zhī ròu   jìn zhàng
qiān wàn   wéi liú zhī kōng biān fēng xiāo xiāo   chū luò
shā zhòu chì   jiāng jūn shū xūn   suì yǒu rén
wén zhī   tiān yǒu hǎi   bèi yín dàn lìng de suǒ  
biǎo lái bīn   lìng rén