胡武平遗牡丹一盘
畴昔居洛阳,看尽名园花。
临水复荫竹,艳色照彤霞。
良友相与至,竞饮欢无涯。
而今犹老翁,鬓发但未华。
昨日到湖上,碧水涵蒲芽。
此情颇已惬,薄宦非初嗟。
况乃蒙见怜,带雨摘春葩。
虽无向时乐,专好仍有加。
chóu
畴
xī
昔
jū
居
luò
洛
yáng
阳
,
kàn
看
jǐn
尽
míng
名
yuán
园
huā
花
。
lín
临
shuǐ
水
fù
复
yīn
荫
zhú
竹
,
yàn
艳
sè
色
zhào
照
tóng
彤
xiá
霞
。
liáng
良
yǒu
友
xiāng
相
yǔ
与
zhì
至
,
jìng
竞
yǐn
饮
huān
欢
wú
无
yá
涯
。
ér
而
jīn
今
yóu
犹
lǎo
老
wēng
翁
,
bìn
鬓
fā
发
dàn
但
wèi
未
huá
华
。
zuó
昨
rì
日
dào
到
hú
湖
shàng
上
,
bì
碧
shuǐ
水
hán
涵
pú
蒲
yá
芽
。
cǐ
此
qíng
情
pǒ
颇
yǐ
已
qiè
惬
,
báo
薄
huàn
宦
fēi
非
chū
初
jiē
嗟
。
kuàng
况
nǎi
乃
méng
蒙
jiàn
见
lián
怜
,
dài
带
yǔ
雨
zhāi
摘
chūn
春
pā
葩
。
suī
虽
wú
无
xiàng
向
shí
时
lè
乐
,
zhuān
专
hǎo
好
réng
仍
yǒu
有
jiā
加
。