胡腾儿

唐代 李端
胡腾身是凉州儿,肌肤如玉鼻如锥。桐布轻衫前后卷, 葡萄长带一边垂。帐前跪作本音语,拾襟搅袖为君舞。 安西旧牧收泪看,洛下词人抄曲与。扬眉动目踏花毡, 红汗交流珠帽偏。醉却东倾又西倒,双靴柔弱满灯前。 环行急蹴皆应节,反手叉腰如却月。丝桐忽奏一曲终, 呜呜画角城头发。胡腾儿,胡腾儿,故乡路断知不知。
téng shēn shì liáng zhōu ér   zhuī tóng qīng shān qián hòu juǎn  
tao zhǎng dài biān chuí zhàng qián guì zuò běn yīn   shí jīn jiǎo xiù wèi jūn
ān 西 jiù shōu lèi kàn   luò xià rén chāo yáng méi dòng huā zhān  
hóng hàn jiāo liú zhū mào piān zuì què dōng qīng yòu 西 dào   shuāng xuē róu ruò mǎn dēng qián
huán xíng jiē yīng jié   fǎn shǒu chā yāo què yuè tóng zòu zhōng  
huà jiǎo chéng tóu téng ér   téng ér   xiāng duàn zhī zhī