胡太守再次前韵复荅之 其一

明代 王鏊
太湖三万六千顷,七十二峰烟雨中。万壑奔流秋野阔,孤松倒挂寒潭空。 恍疑灵境与凡隔,岂谓人寰有路通。画船五宿澄波里,千古风流始属公。
tài sān wàn liù qiān qǐng   shí èr fēng yān zhōng wàn bēn liú qiū kuò   sōng dào guà hán tán kōng    
huǎng líng jìng fán   wèi rén huán yǒu tōng huà chuán chéng 宿 qiān   fēng liú shǐ shǔ gōng