胡孙愁

宋代 范成大
倾崖当胸石足啮,失势毛氂槁幽谷。 王孙却走断不到,惟有衰猿如鬼哭。 仆夫酸嘶诉涂穷,我亦付命无何中 悲风忽来木叶战,落日虎嗥枯竹丛。
qīng dāng xiōng shí niè   shī shì máo máo gǎo yōu
wáng sūn què zǒu duàn dào   wéi yǒu shuāi yuán guǐ
suān qióng   mìng zhōng
bēi fēng lái zhàn   luò háo zhú cóng