胡枢横山堂 其四

宋代 葛立方
春过木浓山转翠,旱馀湍减石添痕。主人正自笏拄颊,客子底容裾撇门。 好鸟傍人窥野核,乱云释峤落芳尊。真成命驾轻千里,李杜文章得细论。
chūn guò nóng shān zhuǎn cuì   hàn tuān jiǎn shí tiān hén zhǔ rén zhèng zhǔ jiá   róng piē mén
hǎo niǎo bàng rén kuī   luàn yún shì jiào luò fāng zūn zhēn chéng mìng jià qīng qiān   wén zhāng lùn