虎食鸭谣

元代 刘崧
虎婪馋,口嗒呷,夜入深山中,食人鸡与鸭。念此鸡鸭非野生,人家经年养育成。 重檐月黑遽搪突,抉笼咥之良可惊。十鸡宁满颐,百鸭不填口。 羸瘠无脂羽毛厚,长项细肋奚足取。南山多犁牛,北山足麋鹿。 大者千斤小如毂,血如流泉肉盈谷,尔能攫之胡不足。 奈何长兽为山君,而乃下夺狐狸之食以充腹。鸭能自呼鸡晓啼,上天诉汝魂不迷。 帝敕六丁拔尔牙,解尔皮,捣尔窟穴焚尔栖。绝尔丑类为尘泥,深山莫生藿与藜。 依然万民中,咿咿喔喔鸭与鸡。
lán chán   kǒu   shēn shān zhōng   shí rén niàn fēi shēng   rén jiā jīng nián yǎng chéng
zhòng yán yuè hēi táng   jué lóng zhī liáng jīng shí níng mǎn   bǎi tián kǒu
léi zhī máo hòu   zhǎng xiàng nán shān duō niú   běi shān 鹿
zhě qiān jīn xiǎo   xuè liú quán ròu yíng   ěr néng jué zhī
nài zhǎng shòu wéi shān jūn   ér nǎi xià duó li zhī shí chōng néng xiǎo   shàng tiān hún
chì liù dīng ěr   jiě ěr   dǎo ěr xué fén ěr jué ěr chǒu lèi wèi chén   shēn shān shēng huò
rán wàn mín zhōng   ō