胡氏迟客亭观诗

宋代 宋祁
石磴松蹊自不尘,亭名迟客客回轮。 山中桂好虽留隐,岭上云多肯寄人。 梦草数残康乐夜,禊杯閒记永和春。 共游弭盖争摛藻,剩破林烟炙翠筠。
shí dèng sōng chén   tíng míng chí huí lún
shān zhōng guì hǎo suī liú yǐn   lǐng shàng yún duō kěn rén
mèng cǎo shù cán kāng   bēi xián yǒng chūn
gòng yóu gài zhēng chī zǎo   shèng lín yān zhì cuì yún