虎石

宋代 谢翱
寺深留片石,山雨长苔新。昔日栖禅处,遗风想至人。 锡前行虎独,钟后到猿频。越客因逃暑,于兹喜挂巾。
shēn liú piàn shí   shān zhǎng tái xīn chán chù   fēng xiǎng zhì rén    
qián xíng   zhōng hòu dào yuán pín yuè yīn táo shǔ   guà jīn