胡生行

明代 何景明
近时逢人论术数,胡生相法称独步。闭户时看人相篇,然灯夜读石室赋。 吾观此术非荒唐,异人历代各有长。我朝名家亦不少,神妙无过袁柳庄。 君学本从袁氏出,识鉴至今如画一。为客十年凡几更,阅人四海无一失。 初从燕市度生涯,一日声誉传京华。衣冠每动公卿座,车马争迎贵戚家。 自从仗剑离京域,当时朝士无相识。已往豪华不可论,只今形貌犹能忆。 漂泊江湖不自伸,袖中书在半埃尘。穷途反遭俗眼士,末路难逢好事人。 昔闻燕邸招艺匠,袁生抱术金门上。文皇自有天子须,群臣尽是封侯相。 君臣千载当一时,雅鉴风神犹在兹。才殊未可寻常得,数偶还教际会奇。 古来相心不相体,眼前贫贱那能拟。志士翻居草泽中,贵人多在尘埃里。 胡生谓我颜色奇,顾我已是云壑姿。希夷不识钱若水,麻衣道士应当知。
jìn shí féng rén lùn shù shù   shēng xiàng chēng shí kàn rén xiàng piān rán   dēng shí shì    
guān shù fēi huāng táng   rén dài yǒu zhǎng cháo míng jiā shǎo shén   miào guò yuán liǔ zhuāng    
jūn xué běn cóng yuán shì chū   shí jiàn zhì jīn huà wèi shí nián fán gèng yuè   rén hǎi shī    
chū cóng yān shì shēng   shēng chuán jīng huá guān měi dòng gōng qīng zuò chē   zhēng yíng guì jiā    
cóng zhàng jiàn jīng   dāng shí cháo shì xiāng shí wǎng háo huá lùn zhī   jīn xíng mào yóu néng    
piāo jiāng shēn   xiù zhōng shū zài bàn āi chén qióng fǎn zāo yǎn shì   nán féng hǎo shì rén    
wén yàn zhāo jiàng   yuán shēng bào shù jīn mén shàng wén huáng yǒu tiān qún   chén jìn shì fēng hóu xiāng    
jūn chén qiān zǎi dāng shí   jiàn fēng shén yóu zài cái shū wèi xún cháng shù   ǒu hái jiào huì    
lái xiāng xīn xiāng   yǎn qián pín jiàn néng zhì shì fān cǎo zhōng guì   rén duō zài chén āi    
shēng wèi yán   shì yún 姿 shí qián ruò shuǐ   dào shì yīng dāng zhī