胡少汲名直孺龙舒佳士清修可喜往岁见之金陵闻除侍御史因作此诗以见意

宋代 李彭
闻君往年客淮西,及见我公无恙时。潜山皖水德星聚,天下中庸人表仪。 川行节往万事尽,我独流寓东南涯。协洽之岁秋九月,买船适诣秦淮湄。 建康城头鸡欲曙,白下门前乌未飞。有客剥啄复剥啄,出门一见忘尘羁。 戛然野鹤下孤屿,意定吾子初无疑。高谈确讱不跛踦,养此郁郁涧底姿。 发蒙振落笑馀子,招之不来不可麾。判司卑官果难屈,脱身遂与箠楚辞。 行行且止避骢马,胆落于地非公谁。御炉烟动天颜喜,柱下云开春日迟。 侧席爱民如爱子,愿达民病苏疮痍。 要使英风触白兽,更遣直气生青规。 鄙夫养疾江汉间,有如不信吾谁欺。
wén jūn wǎng nián huái 西   jiàn gōng yàng shí qián shān wǎn shuǐ xīng tiān   xià zhōng yōng rén biǎo    
chuān xíng jié wǎng wàn shì jǐn   liú dōng nán xié qià zhī suì qiū jiǔ yuè mǎi   chuán shì qín huái méi    
jiàn kāng chéng tóu shǔ   bái xià mén qián wèi fēi yǒu zhuó zhuó chū   mén jiàn wàng chén    
jiá rán xià 屿   dìng chū gāo tán què rèn yǎng   jiàn   姿  
mēng zhèn luò xiào zi   zhāo zhī lái huī pàn bēi guān guǒ nán tuō   shēn suì chuí chǔ    
xíng xíng qiě zhǐ cōng   dǎn luò fēi gōng shuí yān dòng tiān yán zhù   xià yún kāi chūn chí    
ài mín ài   yuàn mín bìng chuāng  
yào shǐ 使 yīng fēng chù bái shòu   gèng qiǎn zhí shēng qīng guī  
yǎng jiāng hàn jiān   yǒu xìn shuí