湖上笋盛出戏作长句

宋代 陆游
戢戢穿苔玳瑁簪,按行日夜待成林。 养渠百尺干霄气,见我平生及物心。 剩插藩篱忧玉折,豫期风雨听龙吟。 明年又徙囊衣去,谁与平安报好音?
chuān 穿 tái dài mào zān   àn xíng dài chéng lín
yǎng bǎi chǐ gàn xiāo   jiàn píng shēng xīn
shèng chā fān yōu shé   fēng tīng lóng yín
míng nián yòu náng   shuí píng ān bào hào yīn