湖上别同方子公赋 其四
葛巾不束毛,纱祫常见肘。无日不酲花,有时坐枯柳。
天地一排场,谁分旦与丑。神仙既荒唐,富贵复难偶。
杭人有谚言,言卑趣则有。雷峰变作糟,西湖化为酒。
藕花作美人,一歌了一口。三万六千回,一回三百斗。
gé
葛
jīn
巾
bù
不
shù
束
máo
毛
,
shā
纱
xiá
祫
cháng
常
jiàn
见
zhǒu
肘
wú
。
rì
无
bù
日
chéng
不
huā
酲
yǒu
花
,
shí
有
zuò
时
kū
坐
liǔ
枯
柳
。
tiān
天
dì
地
yī
一
pái
排
chǎng
场
,
shuí
谁
fēn
分
dàn
旦
yǔ
与
chǒu
丑
shén
。
xiān
神
jì
仙
huāng
既
táng
荒
fù
唐
,
guì
富
fù
贵
nán
复
ǒu
难
偶
。
háng
杭
rén
人
yǒu
有
yàn
谚
yán
言
,
yán
言
bēi
卑
qù
趣
zé
则
yǒu
有
léi
。
fēng
雷
biàn
峰
zuò
变
zāo
作
xī
糟
,
hú
西
huà
湖
wèi
化
jiǔ
为
酒
。
ǒu
藕
huā
花
zuò
作
měi
美
rén
人
,
yī
一
gē
歌
le
了
yī
一
kǒu
口
sān
。
wàn
三
liù
万
qiān
六
huí
千
yī
回
,
huí
一
sān
回
bǎi
三
dòu
百
斗
。