湖上

宋代 顾逢
湖边春已过,正是绿阴时。 独步无人处,微吟得意诗。 斜阳浮舴艋,远水立鸬鹚。 物命真堪惜,游鱼脱钓丝。
biān chūn guò   zhèng shì 绿 yīn shí  
rén chù   wēi yín shī  
xié yáng měng   yuǎn shuǐ  
mìng zhēn kān   yóu tuō diào