虎丘留题辛卯三月书于别剑池

宋代 陆文圭
霸业荒丘春草长,只听儿女话真娘。 虎来墓上独应怪,高入宫中俯可伤。 太息乾坤空浩荡,不留豪杰管兴亡。 屡镂抱恨沈江底,潭碧独生古敛光。
huāng qiū chūn cǎo zhǎng   zhǐ tīng ér huà zhēn niáng  
lái shàng yīng guài   gāo gōng zhōng shāng  
tài qián kūn kōng hào dàng   liú háo jié guǎn xīng wáng  
lòu bào hèn shěn jiāng   tán shēng liǎn guāng