虎丘

宋代 叶适
虎丘之名岁二千,虎丘之丘何渺然。 众山争高隐日月,笑此拳石埋平田。 虽然培塿疑异物,划开阴崖十丈悬。 冢中有恨索遗剑,亭上无语传枯禅。 偏是吴人爱山急,逐面分方夸凭立。 屋承隋唐良稳称,墨题熙丰尚新湿。 松梢莫遣风雨横,石盘自添苔藓涩。 春来春去吴人游,足茧层巅踣应泣。
qiū zhī míng suì èr qiān   qiū zhī qiū miǎo rán  
zhòng shān zhēng gāo yǐn yuè   xiào quán shí mái píng tián  
suī rán péi lǒu   huà kāi yīn shí zhàng xuán  
zhǒng zhōng yǒu hèn suǒ jiàn   tíng shàng chuán chán  
piān shì rén ài shān   zhú miàn fēn fāng kuā píng  
chéng suí táng liáng wěn chēng   fēng shàng xīn shī 湿  
sōng shāo qiǎn fēng héng   shí pán tiān tái xiǎn  
chūn lái chūn rén yóu   jiǎn céng diān yīng