胡 其二

宋代 岳珂
䢇毛吹朔雪,细肋卧晴沙。晓牧尾摇扇,春游项引车。 湩流便逐草,酪腻正需茶。日夕归栖处,因风想塞笳。
rǒng máo chuī shuò xuě   qíng shā xiǎo wěi yáo shàn chūn   yóu xiàng yǐn chē    
dòng liú biàn 便 zhú cǎo   lào zhèng chá guī chǔ yīn   fēng xiǎng sāi jiā