湖桥夜泊

宋代 杨仪
捧酒篷窗月倍辉,夜深水竹风微微。野禽背霜忽振羽,山果落泉时溅卮。 箬笠多情能恋我,钓丝遣兴不须归。醉来稳作芦花梦,两两眠鸥未肯飞。
pěng jiǔ péng chuāng yuè bèi huī   shēn shuǐ zhú fēng wēi wēi qín bèi shuāng zhèn   shān guǒ luò quán shí jiàn zhī
ruò duō qíng néng liàn   diào qiǎn xìng guī zuì lái wěn zuò huā mèng   liǎng liǎng mián ōu wèi kěn fēi