火荧荧又为碧,有鸟自称蜀帝魂。

唐代 李嶷
南人伐竹湘山下,交根接叶满泪痕。 请君先问湘江水,然我此恨乃可论。” 秦亡汉绝三十国,关山战死知何极。 风飘雨洒水自流,此中有冤消不得。 为之弹剑作哀吟,风沙四起云沉沉。 满营战马嘶欲尽,毕昴不见胡天阴。 东征曾吊长平苦,往往晴明独风雨。 年移代去感精魂,空山月暗闻鼙鼓。 秦坑赵卒四十万,未若格斗伤戎虏。 圣君破胡为六州,六州又尽为胡丘。 韩公三城断胡路,汉甲百万屯边秋。 乃分司空授朔土,拥以玉节临诸侯, 汉为一雪万世仇。 我今抽刀勒剑石,告尔万世为唐休。 又闻招魂有美酒,为我浇酒祝东流。 殇为魂兮,可以归故乡些。 沙场地无人兮,尔独不可以久留。
nán rén zhú xiāng shān xià   jiāo gēn jiē mǎn lèi hén
qǐng jūn xiān wèn xiāng jiāng shuǐ   rán hèn nǎi lùn 。”  
qín wáng hàn jué sān shí guó   guān shān zhàn zhī
fēng piāo shuǐ liú   zhōng yǒu yuān xiāo
wèi zhī dàn jiàn zuò āi yín   fēng shā yún chén chén
mǎn yíng zhàn jǐn   mǎo jiàn tiān yīn
dōng zhēng céng diào cháng píng   wǎng wǎng qíng míng fēng
nián dài gǎn jīng hún   kōng shān yuè àn wén
qín kēng zhào shí wàn   wèi ruò dòu shāng róng
shèng jūn wéi liù zhōu   liù zhōu yòu jǐn wèi qiū
hán gōng sān chéng duàn   hàn jiǎ bǎi wàn tún biān qiū
nǎi fēn kōng shòu shuò   yōng jié lín zhū hóu  
hàn wèi xuě wàn shì chóu
jīn chōu dāo lēi jiàn shí   gào ěr wàn shì wèi táng xiū
yòu wén zhāo hún yǒu měi jiǔ   wèi jiāo jiǔ zhù dōng liú
shāng wèi hún   guī xiāng xiē
shā chǎng rén   ěr jiǔ liú